临江仙

宋代 卢祖皋
十二岁。独立吹笙,声调婉抑,四座叹赏。已而再拜乞词,为赋此曲。 洞府堂深花气满,娉婷绿展红围。个中年少出琼姬。双笼金约腕,独把玉参差。 子晋台前无鹤驭,人间空有清诗。何如娇小贮帘帷。仙风知有待,凉月渐当时。
shí èr suì chuī shēng   shēng diào wǎn   zuò tàn shǎng ér zài bài   wèi
dòng táng shēn huā mǎn   pīng tíng 绿 zhǎn hóng wéi zhōng nián shào chū qióng shuāng lóng jīn yuē wàn   cēn
jìn tái qián   rén jiān kōng yǒu qīng shī jiāo xiǎo zhù lián wéi xiān fēng zhī yǒu dài   liáng yuè jiàn dāng shí