临江仙

宋代 程垓
浓绿锁窗闲院静,照人明月团团。夜长幽梦见伊难。瘦从香脸薄,愁到翠眉残。 只道花时容易见,如今花尽春阑。画楼依旧五更寒。可怜红绣被,空记合时欢。
nóng 绿 suǒ chuāng xián yuàn jìng   zhào rén míng yuè tuán tuán zhǎng yōu mèng jiàn nán shòu cóng xiāng liǎn báo   chóu dào cuì méi cán
zhī dào huā shí róng jiàn   jīn huā jǐn chūn lán huà lóu jiù gēng hán lián hóng xiù bèi   kōng shí huān