临江仙

宋代 赵长卿
远岫螺头湿翠,流霞赪尾疏明。断虹斜界雨新晴。烟村灯火晚,江浦画难成。 我向其间泛叶,终朝露渚风汀。老来心事最关情。不堪三弄笛,吹作断肠声。
yuǎn xiù luó tóu shī 湿 cuì   liú xiá chēng wěi shū míng duàn hóng xié jiè xīn qíng yān cūn dēng huǒ wǎn   jiāng huà nán chéng
xiàng jiān fàn   zhōng zhāo zhǔ fēng tīng lǎo lái xīn shì zuì guān qíng kān sān nòng   chuī zuò duàn cháng shēng