临江何氏结亭松间名曰弹秋因王通一来乞诗

宋代 章甫
万籁从风俱发声,唯松得之尤善鸣。 五声水乱无亏成,膝横三尺秋月明。 君家江南一茆屋,直干森森伴幽独。 人言丝竹不如肉,曲肱听度无弦曲。 故山偃盖未十围,猿惊鹤怨吾当归。 聊凭东风寄君诗,风鸣松鸣吾不知。
wàn lài cóng fēng shēng   wéi sōng zhī yóu shàn míng  
shēng shuǐ luàn kuī chéng   héng sān chǐ qiū yuè míng  
jūn jiā jiāng nán máo   zhí gàn sēn sēn bàn yōu  
rén yán zhú ròu   gōng tīng xián  
shān yǎn gài wèi shí wéi   yuán jīng yuàn dāng guī  
liáo píng dōng fēng jūn shī   fēng míng sōng míng zhī