临河道中

宋代 黄庭坚
村南村北禾黍黄,穿林入坞岐路长。 据鞍梦归在亲侧,弟妹妇女笑两厢。 甥侄跳梁暮堂下,惟我小女始扶床。 屋头扑枣烂盈(左豆右斗),嬉戏欢争挽衣裳。 觉来去家三百里,一园兔丝花气香。 可怜此物无根本,依草著木浪自芳。 风烟雨露非无力,年年结子飘路傍。 不如归种秋柏实,他日随我到冰霜。
cūn nán cūn běi shǔ huáng   chuān 穿 lín cháng
ān mèng guī zài qīn   mèi xiào liǎng xiāng
shēng zhí tiào liáng táng xià   wéi xiǎo shǐ chuáng
tóu zǎo làn yíng   zuǒ dòu yòu dòu     ), huān zhēng wǎn shang
jué lái jiā sān bǎi   yuán huā xiāng
lián gēn běn   cǎo zhù làng fāng
fēng yān fēi   nián nián jié piāo bàng
guī zhǒng qiū bǎi shí   suí dào bīng shuāng