臨河道中

宋代 黃庭堅
村南村北禾黍黃,穿林入塢岐路長。 據鞍夢歸在親側,弟妹婦女笑兩廂。 甥侄跳梁暮堂下,惟我小女始扶床。 屋頭撲棗爛盈(左豆右斗),嬉戲歡爭挽衣裳。 覺來去家三百里,一園兔絲花氣香。 可憐此物無根本,依草著木浪自芳。 風煙雨露非無力,年年結子飄路傍。 不如歸種秋柏實,他日隨我到冰霜。
cūn nán cūn běi shǔ huáng   chuān 穿 lín cháng
ān mèng guī zài qīn   mèi xiào liǎng xiāng
shēng zhí tiào liáng táng xià   wéi xiǎo shǐ chuáng
tóu zǎo làn yíng   zuǒ dòu yòu dòu     ), huān zhēng wǎn shang
jué lái jiā sān bǎi   yuán huā xiāng
lián gēn běn   cǎo zhù làng fāng
fēng yān fēi   nián nián jié piāo bàng
guī zhǒng qiū bǎi shí   suí dào bīng shuāng