凌云篇

元代 范梈
往与凌云山人披虎豹、谒太清,是时东风满瑶京,绿杨三月听流莺。 君随挂席湘江行,予亦骑马趋承明。手把宫袍厌缚身,却忆南溟有纵鳞。 四年辞海岳,一举上星辰。逢君却向凌云下,心上经纶甚潇洒。 半夜清猿四合啼,长松古月照回溪。桃花源上路,一去意都迷。 我本凌云峰畔客,何日相从卜其宅。早服还丹生羽翼,共脱朝衣挂青壁。
wǎng líng yún shān rén bào tài qīng   shì shí dōng fēng mǎn yáo jīng   绿 yáng sān yuè tīng liú yīng
jūn suí guà xiāng jiāng xíng   chéng míng shǒu gōng páo yàn shēn   què nán míng yǒu zòng lín
nián hǎi yuè   shàng xīng chén féng jūn què xiàng líng yún xià   xīn shàng jīng lún shén xiāo
bàn qīng yuán   cháng sōng yuè zhào huí táo huā yuán shàng   dōu
běn líng yún fēng pàn   xiāng cóng bo zhái zǎo huán dān shēng   gòng tuō cháo guà qīng