凌歊台怀古台在黄山巅宋太祖离宫

宋代 王称
朝发石头渚,暮宿黄山道。携酒眺古台,离离但烟草。 忆昔兹台何壮哉,宋祖离宫台上开。台前宝树入层汉,台下炎歊隘九垓。 楚山望尽蜀山出,雄跨全吴势凌突。欲吞铜雀俯中原,不数黄金贵奇骨。 三千歌舞宿云端,公子王孙往复还。秦关捷书不再返,鼎湖飞龙谁复攀。 繁华一旦乃如此,寂寂荒台秋色里。往事徒悲禾黍场,残碑半堕沧江水。
cháo shí tou zhǔ   宿 huáng shān dào xié jiǔ tiào tái   dàn yān cǎo
tái zhuàng zāi   sòng gōng tái shàng kāi tái qián bǎo shù céng hàn   tái xià yán xiāo ài jiǔ gāi
chǔ shān wàng jǐn shǔ shān chū   xióng kuà quán shì líng tūn tóng què zhōng yuán   shù huáng jīn guì
sān qiān 宿 yún duān   gōng wáng sūn wǎng huán qín guān jié shū zài fǎn   dǐng fēi lóng shuí pān
fán huá dàn nǎi   huāng tái qiū wǎng shì bēi shǔ chǎng   cán bēi bàn duò cāng jiāng shuǐ