淩明醉起作《提壶止酒歌》

近现代 卢青山
昔年公作提壶劝酒歌,云我劝公沽酒行山阿。我何尝劝公如此,诗人浪语真滂沱。 今我自作提壶止酒歌,假公之笔传吾科,公慎公笔诚无讹:“我固有壶多复多,列公之庭排鸭鹅。 茶壶药壶森嵯峨,任公所选无偏颇。腹中巨海腾沧波,银针川芎游群蝌; 公来渴饮吞长河,爽然噫气如鸣鼍。甘草为医百药和,人参鹿角载骆驼,当公有疾起沉疴; 公即无疾亦需佗,如唐僧肉快妖魔。奉此二壶公无诃,任公提去行蹉跎; 穷沙绝漠随公过,虺牙蛊毒徒成窠。兀那酒壶雄盘陀,真提不得也么哥。 双目满眵足跛瘸,日日见公堕坑坡;世人拍掌声呵呵,亲友悲汝成人痾。 唯彼茶壶心老婆,譬公此时不思饮一锅?唯彼药壶心老婆,譬公此时不须饮一锅? 观公此时捉笔手哆嗦,言虽不谬字爬蜗,岂非酒恶攻矛戈? 公今不止后如何”。
nián gōng zuò quàn jiǔ   yún quàn gōng jiǔ xíng shān ē cháng quàn gōng shī   rén làng zhēn pāng tuó    
jīn zuò zhǐ jiǔ   jiǎ gōng zhī chuán   gōng shèn gōng chéng é     yǒu duō duō   liè gōng zhī tíng pái é  
chá yào sēn cuó é   rèn gōng suǒ xuǎn piān zhōng hǎi téng cāng yín   zhēn chuān xiōng yóu qún    
gōng lái yǐn tūn cháng   shuǎng rán míng tuó gān cǎo wèi bǎi yào rén   shēn jiǎo 鹿 zài luò tuó dāng   gōng yǒu chén    
gōng tuó   táng sēng ròu kuài yāo fèng èr gōng rèn   gōng xíng cuō tuó    
qióng shā jué suí gōng guò   huī chéng jiǔ xióng pán tuó zhēn   de    
shuāng mǎn chī qué   jiàn gōng duò kēng   shì rén pāi zhǎng shēng   qīn yǒu bēi chéng rén  
wéi chá xīn lǎo   gōng shí yǐn guō   wéi yào xīn lǎo   gōng shí yǐn guō  
guān gōng shí zhuō shǒu duō suo   yán suī miù   fēi jiǔ è gōng máo  
gōng jīn zhǐ hòu