玲珑四犯•却梦调元景病次家兄仲谋韵 其二

清代 彭孙遹
寄语东君,莫宠柳骄花,诱他年少。漏泄春光,多在这华胥道。 何事孤眠帐底,夜夜有、彩云飞到。似神君、为侬却病,引入上林祠庙。 睡乡即是温柔境,有紫玉、如烟相抱。刚则是灵犀一点,通却心中窍。 害得文园憔悴,那梦儿、偏生还要。愿生生、不作有情痴,长得安然睡觉。
dōng jūn   chǒng liǔ jiāo huā   yòu nián shào lòu xiè chūn guāng duō   zài zhè huá dào    
shì mián zhàng   yǒu cǎi yún fēi dào shì shén jūn wèi nóng què bìng yǐn shàng   lín miào        
shuì xiāng shì wēn róu jìng   yǒu yān xiāng bào gāng shì líng diǎn tōng què   xīn zhōng qiào      
hài de wén yuán qiáo cuì   mèng ér piān shēng huán yào yuàn shēng shēng zuò yǒu qíng chī zhǎng de ān   rán shuì jiào