玲珑四犯•七夕

清代 董以宁
我意如秋,喜月到初弦,空庭皎皎。牛女佳期,堪怪齐谐缥缈。 就使银河真渡,也应是、愁多欢少。算何如、支机石畔,索性年年孤俏。 今来古去千秋矣,偏难道、天孙未老。便是逋钱真百万,织久应偿了。 况是牵牛痴绝,反不累、天孙烦恼。愿天孙、锦泪且收,将莫被、嫦娥窃笑。
qiū   yuè dào chū xián   kōng tíng jiǎo jiǎo niú jiā kān   guài xié piāo miǎo    
jiù shǐ 使 yín zhēn   yìng shì chóu duō huān shǎo suàn zhī shí pàn suǒ xìng nián   nián qiào        
jīn lái qiān qiū   piān nán dào tiān sūn wèi lǎo biàn shì 便 qián zhēn bǎi wàn zhī jiǔ   yīng cháng le      
kuàng shì qiān niú chī jué   fǎn lèi tiān sūn fán nǎo yuàn tiān sūn jǐn lèi qiě shōu jiāng bèi   cháng é qiè xiào