玲珑四犯(杭友促归,调此寄意)

宋代 张炎
流水人家,乍过了斜阳,一片苍树。怕听秋声,却是旧愁来处。因甚尚客殊乡,自笑我、被谁留住。问种桃、莫是前度。不拟桃花轻误。 少年未识相思苦。最难禁、此时情绪。行云暗与风流散,方信别泪如雨。何况夜鹤帐空,怎奈向、如今归去。更可怜,闲里白了头,还知否。
liú shuǐ rén jiā   zhà guò le xié yáng   piàn cāng shù tīng qiū shēng   què shì jiù chóu lái chù yīn shén shàng shū xiāng   xiào bèi shuí liú zhù wèn zhǒng táo shì qián táo huā qīng
shào nián wèi shí xiàng zuì nán jìn shí qíng xíng yún àn fēng liú sàn   fāng xìn bié lèi kuàng zhàng kōng   zěn nài xiàng jīn guī gèng lián   xián bái le tóu   hái zhī fǒu