凌风亭

宋代 韩元吉
西山如层城,壁立有坚对。 逶迤雉堞出,一水相萦带。 诛茅发颓垣,偶与嘉景会。 天风无边来,云日为破碎。 谁能了蘋末,直欲跨鹏背。 飘然压尘土,九壤真一块。 王乔幸齐驱,御寇亦同载。 不知吏役缚,且乐公事退。 春光到花木,栏槛惬清快。 相期睨南溟,整我飞霞佩。
西 shān céng chéng   yǒu jiān duì  
wēi zhì dié chū   shuǐ xiàng yíng dài  
zhū máo tuí yuán   ǒu jiā jǐng huì  
tiān fēng biān lái   yún wèi suì  
shuí néng le píng   zhí kuà péng bèi  
piāo rán chén   jiǔ rǎng zhēn kuài  
wáng qiáo xìng   kòu tóng zǎi  
zhī   qiě gōng shì tuì 退  
chūn guāng dào huā   lán kǎn qiè qīng kuài  
xiāng nán míng   zhěng fēi xiá pèi