林殿院挽词

宋代 徐积
吁嗟人兮,而有斯人。以义为质兮,以刚守身。内明白而外昭哲兮,气貌甚真。 动则不苟兮,可使之为国,可使之为民。使之为国兮取义舍生,使之论事兮倾出赤心。 世方好柔兮我方刚,彼为辕下驹兮我方鹰扬。彼作威之臣人莫敢当,我方藐视兮直攻其强。 彼作福之臣兮烹煎牛羊罗列酒浆,我方折其匕箸兮覆杯而不尝。 以甘易苦兮自以为常,以退为进兮如寝诸床。所往所居,不察刀笔者害兮簿书有蔽。 隐必露兮伏必发,照奸胆兮破奸穴。小奸积忿兮五脏欲裂,大奸睚眦兮其眦有血,口且欲吞兮齿且欲啮。 何诬之不诬何说,哆兮侈兮三寸之舌。颜渊偷饭,曾参斗杀。 慈母投杼兮其谁不信,所赖公明兮得无悔吝。夫何不幸兮人之云亡,谁司有命兮付与之不长。 揭丹旐兮归晋疆,望江湖兮归故乡。太行山上秋风起,度浮梁兮盟津水。 符离东畔更凄凉,山阳犹有旧吟窗。吴人俱望扬子江,素车白马迎道旁。 故人亦有孤与孀,更忧今岁寒无裳。洞庭橘柚正青黄,鲈鱼鲙美莼羹香。 且缓哀铃送酒觞,一辞白日掩玄堂。玄堂一掩难开扃,夜复夜兮何时停。 负高才兮成郁郁,揭高义兮徒冥冥。一心在兮湖水清,万事空兮山月明。 悲恸处,是松陵,云惨兮,鸟哀鸣。念骨肉兮摧心形,须鬓班兮涕纵横。
jiē rén   ér yǒu rén wèi zhì   gāng shǒu shēn nèi míng bai ér wài zhāo zhé mào   shén zhēn      
dòng gǒu   shǐ 使 zhī wèi guó   shǐ 使 zhī wèi mín shǐ zhī 使 wèi guó shè shēng shǐ   zhī 使 lùn shì qīng chū chì xīn    
shì fāng hǎo róu fāng gāng   wèi yuán xià fāng yīng yáng zuò wēi zhī chén rén gǎn dāng   fāng miǎo shì zhí gōng qiáng    
zuò zhī chén pēng jiān niú yáng luó liè jiǔ jiāng   fāng shé zhù bēi ér cháng  
gān wéi cháng   tuì 退 wéi jìn qǐn zhū chuáng suǒ wǎng suǒ   chá dāo zhě hài shū 簿 yǒu    
yǐn   zhào jiān dǎn jiān xué xiǎo jiān fèn 忿 zàng liè   jiān yǒu xuè kǒu   qiě tūn chǐ qiě 齿 niè    
zhī shuō   duō chǐ sān cùn zhī shé yán yuān tōu fàn zēng   shēn dòu shā    
tóu zhù shuí xìn   suǒ lài gōng míng huǐ lìn xìng rén zhī yún wáng shuí   yǒu mìng zhī zhǎng    
jiē dān zhào guī jìn jiāng   wàng jiāng guī xiāng tài háng shān shàng qiū fēng   liáng méng jīn shuǐ    
dōng pàn gèng liáng   shān yáng yóu yǒu jiù yín chuāng rén wàng yáng jiāng   chē bái yíng dào páng    
rén yǒu shuāng   gèng yōu jīn suì hán shang dòng tíng yòu zhèng qīng huáng   kuài měi chún gēng xiāng    
qiě huǎn āi líng sòng jiǔ shāng   bái yǎn xuán táng xuán táng yǎn nán kāi jiōng   shí tíng    
gāo cái chéng   jiē gāo míng míng xīn zài shuǐ qīng wàn   shì kōng shān yuè míng    
bēi tòng chù   shì sōng líng   yún cǎn   niǎo āi míng niàn ròu cuī xīn xíng   bìn bān zòng héng