临川吴氏慈节堂

明代 杨士奇
结发被衿帨,来为君子嫔。行年始三八,空遗未亡身。 玉台寂寞掩明镜,罗帷惨澹栖暗尘。膝下两男儿,提携心独苦。 寒窗雪夜课诗书,虚牖霜晨把机杼。临阶双桂同本根,春风并秀凌青云。 煌煌珠翟明鹤发,寿酒日进慈颜醺。嫁时白玉镜,团团光皎洁。 百年高堂乐未央,长看清辉似明月。
jié bèi jīn shuì   lái wèi jūn zi pín xíng nián shǐ sān kōng   wèi wáng shēn    
tái yǎn míng jìng   luó wéi cǎn dàn àn chén xià liǎng nán ér   xié xīn    
hán chuāng xuě shī shū   yǒu shuāng chén zhù lín jiē shuāng guì tóng běn gēn chūn   fēng bìng xiù líng qīng yún    
huáng huáng zhū míng   shòu 寿 jiǔ jìn yán xūn jià shí bái jìng tuán   tuán guāng jiǎo jié    
bǎi nián gāo táng wèi yāng   zhǎng kàn qīng huī shì míng yuè