临川女

元代 揭傒斯
我本朱氏女,住在临川城。家世事赵氏,业惟食农耕。 五岁父乃死,天复令我盲。莫知朝与昏,所依母与兄。 母兄日困穷,何以资我身。一朝闻密言,与盲出东门。 阿母送我出,阿兄抱我行。不见所向途,但闻风雨声。 行行五里馀,忽有呼兄名。兄乃弃我走,客前抚我言。 我与赵世亲,复与汝居邻。闻汝即赴死,扶服到河滨。 我身尽沾濡,不复知我身。汝但与我归,养汝不记年。 涔涔遵旋路,咽咽还入城。城中尽惊问,戚促不能言。 望门唤易衣,恐我身致患。再呼我母来,汝勿忧饥寒。 汝但与盲居,保汝母女全。我母为之泣,我邻为之叹。 喜我生来归,疑我能再明。况得与母居,不异吾父存。 我今已十三,温饱两无营。我母幸康强,不知兄何行。 我母本慈爱,我兄亦艰勤。所驱病与贫,遂使移中情。 当日不知死,今日岂料生。我死何足憾,我生何足荣。 所恨天地生,不如主翁仁。谁能为此德,娄公名起莘。
běn zhū shì   zhù zài lín chuān chéng jiā shì shì zhào shì   wéi shí nóng gēng
suì nǎi   tiān lìng máng zhī cháo hūn   suǒ xiōng
xiōng kùn qióng   shēn zhāo wén yán   máng chū dōng mén
ā sòng chū   ā xiōng bào xíng jiàn suǒ xiàng   dàn wén fēng shēng
xíng xíng   yǒu xiōng míng xiōng nǎi zǒu   qián yán
zhào shì qīn   lín wén   dào bīn
shēn jǐn zhān   zhī shēn dàn guī   yǎng nián
cén cén zūn xuán   hái chéng chéng zhōng jǐn jīng wèn   néng yán
wàng mén huàn   kǒng shēn zhì huàn zài lái   yōu hán
dàn máng   bǎo quán wèi zhī   lín wèi zhī tàn
shēng lái guī   néng zài míng kuàng   cún
jīn shí sān   wēn bǎo liǎng yíng xìng kāng qiáng   zhī xiōng xíng
běn ài   xiōng jiān qín suǒ bìng pín   suì shǐ 使 zhōng qíng
dāng zhī   jīn liào shēng hàn   shēng róng
suǒ hèn tiān shēng   zhǔ wēng rén shuí néng wéi   lóu gōng míng shēn