臨川女

元代 揭傒斯
我本朱氏女,住在臨川城。家世事趙氏,業惟食農耕。 五歲父乃死,天復令我盲。莫知朝與昏,所依母與兄。 母兄日困窮,何以資我身。一朝聞密言,與盲出東門。 阿母送我出,阿兄抱我行。不見所向途,但聞風雨聲。 行行五里餘,忽有呼兄名。兄乃棄我走,客前撫我言。 我與趙世親,復與汝居鄰。聞汝即赴死,扶服到河濱。 我身盡沾濡,不復知我身。汝但與我歸,養汝不記年。 涔涔遵旋路,咽咽還入城。城中盡驚問,戚促不能言。 望門喚易衣,恐我身致患。再呼我母來,汝勿憂饑寒。 汝但與盲居,保汝母女全。我母為之泣,我鄰為之嘆。 喜我生來歸,疑我能再明。況得與母居,不異吾父存。 我今已十三,溫飽兩無營。我母幸康強,不知兄何行。 我母本慈愛,我兄亦艱勤。所驅病與貧,遂使移中情。 當日不知死,今日豈料生。我死何足憾,我生何足榮。 所恨天地生,不如主翁仁。誰能為此德,婁公名起莘。
běn zhū shì   zhù zài lín chuān chéng jiā shì shì zhào shì   wéi shí nóng gēng
suì nǎi   tiān lìng máng zhī cháo hūn   suǒ xiōng
xiōng kùn qióng   shēn zhāo wén yán   máng chū dōng mén
ā sòng chū   ā xiōng bào xíng jiàn suǒ xiàng   dàn wén fēng shēng
xíng xíng   yǒu xiōng míng xiōng nǎi zǒu   qián yán
zhào shì qīn   lín wén   dào bīn
shēn jǐn zhān   zhī shēn dàn guī   yǎng nián
cén cén zūn xuán   hái chéng chéng zhōng jǐn jīng wèn   néng yán
wàng mén huàn   kǒng shēn zhì huàn zài lái   yōu hán
dàn máng   bǎo quán wèi zhī   lín wèi zhī tàn
shēng lái guī   néng zài míng kuàng   cún
jīn shí sān   wēn bǎo liǎng yíng xìng kāng qiáng   zhī xiōng xíng
běn ài   xiōng jiān qín suǒ bìng pín   suì shǐ 使 zhōng qíng
dāng zhī   jīn liào shēng hàn   shēng róng
suǒ hèn tiān shēng   zhǔ wēng rén shuí néng wéi   lóu gōng míng shēn