临川逢郑遐之之云梦

宋代 严羽
天涯十载无穷恨,老泪灯前语罢垂。 明发又为千里别,相思应尽一生期。 洞庭波浪帆开晚,云梦蒹葭鸟去迟。 世乱音书到何日?关河一望不胜悲。
tiān shí zài qióng hèn   lǎo lèi dēng qián chuí  
míng yòu wèi qiān bié   xiāng yīng jǐn shēng  
dòng tíng làng fān kāi wǎn   yún mèng jiān jiā niǎo chí  
shì luàn yīn shū dào   guān wàng shèng bēi