临池歌

宋代 刘子翚
君不见锺繇学书夜不眠,以指画字衣皆穿。 当时尺牍来邺下,锦标玉轴争流传。 又不见鲁公得法屋漏雨,意象咄咄凌千古。 断碑零落翠苔封,直气英风犹可睹。 元常独步黄初际,清臣后出今无继。 风神迥处本天资,巧力亦自精勤至。 羡君好尚何高奇,寒窗弄笔手生胝。 向来失计堕尘网,锐气直欲摩云飞。 男儿舌在心何怍,却拟临池寻旧学。 要须笔外见锺颜,会自蛟龙生掌握。 银钩石刻余何爱,劝以短歌君勿怠。 他时八体妙有余,此歌傥可君绅书。
jūn jiàn zhōng yáo xué shū mián   zhǐ huà jiē chuān 穿  
dāng shí chǐ lái xià   jǐn biāo zhóu zhēng liú chuán  
yòu jiàn gōng lòu   xiàng duō duō líng qiān  
duàn bēi líng luò cuì tái fēng   zhí yīng fēng yóu  
yuán cháng huáng chū   qīng chén hòu chū jīn  
fēng shén jiǒng chù běn tiān   qiǎo jīng qín zhì  
xiàn jūn hào shàng gāo   hán chuāng nòng shǒu shēng zhī  
xiàng lái shī duò chén wǎng   ruì zhí yún fēi  
nán ér shé zài xīn zuò   què lín chí xún jiù xué  
yào wài jiàn zhōng yán   huì jiāo lóng shēng zhǎng  
yín gōu shí ài   quàn duǎn jūn dài  
shí miào yǒu   tǎng jūn shēn shū