臨池歌

宋代 劉子翬
君不見鍾繇學書夜不眠,以指畫字衣皆穿。 當時尺牘來鄴下,錦標玉軸爭流傳。 又不見魯公得法屋漏雨,意象咄咄凌千古。 斷碑零落翠苔封,直氣英風猶可睹。 元常獨步黃初際,清臣後出今無繼。 風神迥處本天資,巧力亦自精勤至。 羨君好尚何高奇,寒窗弄筆手生胝。 向來失計墮塵網,銳氣直欲摩雲飛。 男兒舌在心何怍,卻擬臨池尋舊學。 要須筆外見鍾顏,會自蛟龍生掌握。 銀鉤石刻余何愛,勸以短歌君勿怠。 他時八體妙有餘,此歌儻可君紳書。
jūn jiàn zhōng yáo xué shū mián   zhǐ huà jiē chuān 穿  
dāng shí chǐ lái xià   jǐn biāo zhóu zhēng liú chuán  
yòu jiàn gōng lòu   xiàng duō duō líng qiān  
duàn bēi líng luò cuì tái fēng   zhí yīng fēng yóu  
yuán cháng huáng chū   qīng chén hòu chū jīn  
fēng shén jiǒng chù běn tiān   qiǎo jīng qín zhì  
xiàn jūn hào shàng gāo   hán chuāng nòng shǒu shēng zhī  
xiàng lái shī duò chén wǎng   ruì zhí yún fēi  
nán ér shé zài xīn zuò   què lín chí xún jiù xué  
yào wài jiàn zhōng yán   huì jiāo lóng shēng zhǎng  
yín gōu shí ài   quàn duǎn jūn dài  
shí miào yǒu   tǎng jūn shēn shū