邻并閒饮

宋代 韩淲
春泉满山涧,春风到山家。兰英已披径,芹枝亦浮沙。 我乘晴影步,所至怜物华。幽处有真意,避尘尘转赊。
chūn quán mǎn shān jiàn   chūn fēng dào shān jiā lán yīng jìng qín   zhī shā    
chéng qíng yǐng   suǒ zhì lián huá yōu chù yǒu zhēn   chén chén zhuǎn shē