鄰並閒飲

宋代 韓淲
春泉滿山澗,春風到山家。蘭英已披徑,芹枝亦浮沙。 我乘晴影步,所至憐物華。幽處有真意,避塵塵轉賒。
chūn quán mǎn 滿 shān jiàn   chūn fēng dào shān jiā lán yīng jìng qín   zhī shā    
chéng qíng yǐng   suǒ zhì lián huá yōu chù yǒu zhēn   chén chén zhuǎn shē