李陵录别诗二十一首 其十七
童童孤生柳,寄根河水泥。连翩游客子,于冬服凉衣。
去家千里馀,一身常渴饥。寒夜立清庭,仰瞻天汉湄。
寒风吹我骨,严霜切我肌。忧心常惨戚,晨风为我悲。
瑶光游何速,行愿去何迟。仰视云间星,所若割长帷。
低头还自怜,盛年行已衰。依依恋明世,怆怆难久怀。
tóng
童
tóng
童
gū
孤
shēng
生
liǔ
柳
,
jì
寄
gēn
根
hé
河
shuǐ
水
ní
泥
lián
。
piān
连
yóu
翩
kè
游
zǐ
客
yú
子
,
dōng
于
fú
冬
liáng
服
yī
凉
衣
。
qù
去
jiā
家
qiān
千
lǐ
里
yú
馀
,
yī
一
shēn
身
cháng
常
kě
渴
jī
饥
hán
。
yè
寒
lì
夜
qīng
立
tíng
清
yǎng
庭
,
zhān
仰
tiān
瞻
hàn
天
méi
汉
湄
。
hán
寒
fēng
风
chuī
吹
wǒ
我
gǔ
骨
,
yán
严
shuāng
霜
qiè
切
wǒ
我
jī
肌
yōu
。
xīn
忧
cháng
心
cǎn
常
qī
惨
chén
戚
,
fēng
晨
wèi
风
wǒ
为
bēi
我
悲
。
yáo
瑶
guāng
光
yóu
游
hé
何
sù
速
,
xíng
行
yuàn
愿
qù
去
hé
何
chí
迟
yǎng
。
shì
仰
yún
视
jiān
云
xīng
间
suǒ
星
,
ruò
所
gē
若
zhǎng
割
wéi
长
帷
。
dī
低
tóu
头
hái
还
zì
自
lián
怜
,
shèng
盛
nián
年
xíng
行
yǐ
已
shuāi
衰
yī
。
yī
依
liàn
依
míng
恋
shì
明
chuàng
世
,
chuàng
怆
nán
怆
jiǔ
难
huái
久
怀
。