离临安

宋代 黄公度
细雨出江城,潮回江正清。 未能捐俗累,不敢惮严程。 落日行人少,空山独鸟鸣。 离愁似春草,触处便能生。
chū jiāng chéng   cháo huí jiāng zhèng qīng  
wèi néng juān lèi   gǎn dàn yán chéng  
luò xíng rén shǎo   kōng shān niǎo míng  
chóu shì chūn cǎo   chù chù biàn 便 néng shēng