栗里华阳窝辞 琴

唐代 王质
写意兮凭声,寄无所兮夫何能陶我心。酤我醑我兮勿充,岂其馀兮于琴。 山空兮声出,溪空兮声澈。迟有弦兮何时,溪山兮为我流水而白雪。 虎溪石兮溅溅,灵山树兮栾栾。柏下之人已往兮,清吹毋为之轻弹。
xiě píng shēng   suǒ néng táo xīn chōng   qín
shān kōng shēng chū   kōng shēng chè chí yǒu xián shí   shān wèi liú shuǐ ér bái xuě
shí jiān jiān   líng shān shù luán luán bǎi xià zhī rén wǎng   qīng chuī wèi zhī qīng dàn