栗里華陽窩辭 琴

唐代 王質
寫意兮憑聲,寄無所兮夫何能陶我心。酤我醑我兮勿充,豈其餘兮於琴。 山空兮聲出,溪空兮聲澈。遲有弦兮何時,溪山兮為我流水而白雪。 虎溪石兮濺濺,靈山樹兮欒欒。柏下之人已往兮,清吹毋為之輕彈。
xiě píng shēng   suǒ néng táo xīn chōng   qín
shān kōng shēng chū   kōng shēng chè chí yǒu xián shí   shān wèi liú shuǐ ér bái xuě
shí jiān jiān   líng shān shù luán luán bǎi xià zhī rén wǎng   qīng chuī wèi zhī qīng dàn