李钧寿花堂〈并叙〉

宋代 苏辙
尚书郎晋陵李公,秉性直而和,少従道士得养生法,未五十,去嗜欲,老而不衰,为南都通守。 其西堂北牖下,池生菖蒲,开花三四,芬馥可爱。 以书占之曰:“此寿考之祥也。 ”因名其堂曰“寿花”,而余为作诗记之。 石上菖蒲十二节,仙人服之好颜色。 根如蟠龙不可得,叶中开花谁复识。 夫子自少读道书,年未五十嗜欲除。 河流通天非辘轳,下入金鼎融为珠。 一醉斗酒心自如,鬼物窥觇惊睢盱。 菖蒲花开寿之符,白发变黑颜如朱。 它年三茆访君庐,拍手笑我言不虚。
shàng shū láng jìn líng gōng   bǐng xìng zhí ér   shǎo cóng dào shì yǎng shēng   wèi shí   shì   lǎo ér shuāi   wèi nán dōu tōng shǒu  
西 táng běi yǒu xià   chí shēng chāng   kāi huā sān   fēn ài  
shū zhàn zhī yuē     shòu 寿 kǎo zhī xiáng  
  yīn míng táng yuē   shòu 寿 huā     ér wéi zuò shī zhī  
shí shàng chāng shí èr jié   xiān rén zhī hǎo yán  
gēn pán lóng   xié zhōng kāi huā shuí shí  
shǎo dào shū   nián wèi shí shì chú  
liú tōng tiān fēi lu   xià jīn dǐng róng wèi zhū  
zuì dǒu jiǔ xīn   guǐ kuī chān jīng huī  
chāng huā kāi shòu 寿 zhī   bái biàn hēi yán zhū  
nián sān máo fǎng 访 jūn   pāi shǒu xiào yán