李俊民三十年前凡两寄诗时困于世故俱不克和常抱此欠近理败箧忽见两诗岁月可惊凄然有感辄赋长句附便以谢不敏
囊锦当时两度传,箧藏中袭墨尤鲜。高情应怪诗邮断,末路那禁俗累缠。
过客谈君吟转妙,闭门笑我病堪怜。擘笺漫寄西风去,唤起乡盟三十年。
náng
囊
jǐn
锦
dāng
当
shí
时
liǎng
两
dù
度
chuán
传
,
qiè
箧
cáng
藏
zhōng
中
xí
袭
mò
墨
yóu
尤
xiān
鲜
gāo
。
qíng
高
yīng
情
guài
应
shī
怪
yóu
诗
duàn
邮
mò
断
,
lù
末
nà
路
jìn
那
sú
禁
lèi
俗
chán
累
缠
。
guò
过
kè
客
tán
谈
jūn
君
yín
吟
zhuǎn
转
miào
妙
,
bì
闭
mén
门
xiào
笑
wǒ
我
bìng
病
kān
堪
lián
怜
bò
。
jiān
擘
màn
笺
jì
漫
xī
寄
fēng
西
qù
风
huàn
去
,
qǐ
唤
xiāng
起
méng
乡
sān
盟
shí
三
nián
十
年
。