离京后寄贡甫隐直

宋代 刘敞
清川如带屡回环,信宿犹居百里间。敢恨淹留同桂渚,正怜风雨似梁山。 月残虚魄无由共,云映高楼不可攀。却怪梦中翻识路,化为蝴蝶一飞还。
qīng chuān dài huí huán   xìn 宿 yóu bǎi jiān gǎn hèn yān liú tóng guì zhǔ zhèng   lián fēng shì liáng shān    
yuè cán yóu gòng   yún yìng gāo lóu pān què guài mèng zhōng fān shí huà   wèi dié fēi hái