离京
亲朋且莫唱离歌,垂老其如远别何。白发渐从愁里长,青春半向客中过。
山寒日落人烟少,月冷江空雁阵多。今夜客窗孤枕上,可能无梦到銮坡。
qīn
亲
péng
朋
qiě
且
mò
莫
chàng
唱
lí
离
gē
歌
,
chuí
垂
lǎo
老
qí
其
rú
如
yuǎn
远
bié
别
hé
何
。
。
bái
白
fà
发
jiàn
渐
cóng
从
chóu
愁
lǐ
里
zhǎng
长
,
qīng
青
chūn
春
bàn
半
xiàng
向
kè
客
zhōng
中
guò
过
。
。
shān
山
hán
寒
rì
日
luò
落
rén
人
yān
烟
shǎo
少
,
yuè
月
lěng
冷
jiāng
江
kōng
空
yàn
雁
zhèn
阵
duō
多
。
。
jīn
今
yè
夜
kè
客
chuāng
窗
gū
孤
zhěn
枕
shàng
上
,
kě
可
néng
能
wú
无
mèng
梦
dào
到
luán
銮
pō
坡
。
。