离嘉州宿平羌

宋代 陆游
初挈囊衣宿水村,萧然一扫旧巢痕。 本来信手忘工拙,却为无心少怨恩。 自笑远游谙马上,已营小筑老云根。 淡烟疏雨平羌路,便恐从今入梦魂。
chū qiè náng 宿 shuǐ cūn   xiāo rán sǎo jiù cháo hén  
běn lái xìn shǒu wàng gōng zhuō   què wèi xīn shǎo yuàn ēn  
xiào yuǎn yóu ān shàng   yíng xiǎo zhù lǎo yún gēn  
dàn yān shū píng qiāng   biàn 便 kǒng cóng jīn mèng hún