利见置酒燕超轩袭明赋诗次韵二首 其一

宋代 孙觌
杯行到手莫留残,忍听金钟吼夜阑。红雨乱飘花帽动,碧云吹断玉笙寒。 破除孤闷千痾散,邂逅良图一笑欢。老去便须勤秉烛,对花浑似雾中看。
bēi xíng dào shǒu liú cán   rěn tīng jīn zhōng hǒu lán hóng luàn piāo huā mào dòng   yún chuī duàn shēng hán
chú mèn qiān ē sàn   xiè hòu liáng xiào huān lǎo biàn 便 qín bǐng zhú   duì huā hún zhōng kàn