利見置酒燕超軒襲明賦詩次韻二首 其一

宋代 孫覿
杯行到手莫留殘,忍聽金鐘吼夜闌。紅雨亂飄花帽動,碧雲吹斷玉笙寒。 破除孤悶千痾散,邂逅良圖一笑歡。老去便須勤秉燭,對花渾似霧中看。
bēi xíng dào shǒu liú cán   rěn tīng jīn zhōng hǒu lán hóng luàn piāo huā mào dòng   yún chuī duàn shēng hán
chú mèn qiān ē sàn   xiè hòu liáng xiào huān lǎo biàn 便 qín bǐng zhú   duì huā hún zhōng kàn