李侯新斋植松竹聊为杂言

宋代 张舜民
尝闻君子居,一日顾必葺。 李侯作新斋,制度皆自给。 轩楹如肺腑,豁达可出入。 取竹渭水湄,移松陇山隰。 岁寒远相依,劲节久孤立。 栽培岂无法,根著至今湿。 清风在目前,独我得多挹。 归壤共无涯,往日不可及。 惟忧属后人,长半边声急。
cháng wén jūn zi    
hóu zuò xīn zhāi   zhì jiē  
xuān yíng fèi   huò chū  
zhú wèi shuǐ méi   sōng lǒng shān  
suì hán yuǎn xiāng   jìn jié jiǔ  
zāi péi   gēn zhù zhì jīn shī 湿  
qīng fēng zài qián   duō  
guī rǎng gòng   wǎng  
wéi yōu shǔ hòu rén   zhǎng bàn biān shēng