李侯新齋植松竹聊為雜言

宋代 張舜民
嘗聞君子居,一日顧必葺。 李侯作新齋,制度皆自給。 軒楹如肺腑,豁達可出入。 取竹渭水湄,移松隴山隰。 歲寒遠相依,勁節久孤立。 栽培豈無法,根著至今濕。 清風在目前,獨我得多挹。 歸壤共無涯,往日不可及。 惟憂屬後人,長半邊聲急。
cháng wén jūn zi    
hóu zuò xīn zhāi   zhì jiē  
xuān yíng fèi   huò chū  
zhú wèi shuǐ méi   sōng lǒng shān  
suì hán yuǎn xiāng   jìn jié jiǔ  
zāi péi   gēn zhù zhì jīn shī  
qīng fēng zài qián   duō  
guī rǎng gòng   wǎng  
wéi yōu shǔ hòu rén   zhǎng bàn biān shēng