李侯 其一
李侯世名仕,誉重才德优。
清白树嘉政,藉藉载歌讴。
夫何挽尘鞅?幽幽滞南州。
游魂未能归,永怀故园丘。
孤云落日淡,惊涛大江秋。
匪以见者悲,抑为闻者愁。
我亦陟岵子,忽觉涕泪流。
lǐ
李
hóu
侯
shì
世
míng
名
shì
仕
,
yù
誉
zhòng
重
cái
才
dé
德
yōu
优
。
。
qīng
清
bái
白
shù
树
jiā
嘉
zhèng
政
,
jí
藉
jí
藉
zài
载
gē
歌
ōu
讴
。
。
fū
夫
hé
何
wǎn
挽
chén
尘
yāng
鞅
?
yōu
幽
yōu
幽
zhì
滞
nán
南
zhōu
州
。
。
yóu
游
hún
魂
wèi
未
néng
能
guī
归
,
yǒng
永
huái
怀
gù
故
yuán
园
qiū
丘
。
。
gū
孤
yún
云
luò
落
rì
日
dàn
淡
,
jīng
惊
tāo
涛
dà
大
jiāng
江
qiū
秋
。
。
fěi
匪
yǐ
以
jiàn
见
zhě
者
bēi
悲
,
yì
抑
wèi
为
wén
闻
zhě
者
chóu
愁
。
。
wǒ
我
yì
亦
zhì
陟
hù
岵
zi
子
,
hū
忽
jué
觉
tì
涕
lèi
泪
liú
流
。
。