李鸿胪仲白归自成都赋此慰怀

明代 谢榛
每怜张俭一身多,妻子相将奈尔何。巫峡落帆灯外雨,岷江倚杖泪前波。 官微谁识寸心赤,愁剧偏令双鬓皤。赖有松篁同岁暮,龙依冰雪待阳和。 梦驰乡路书难达,酒尽郫筒市再过。时序频惊蜀风土,云霞常忆晋山河。 索居自惜残年病,混俗宁为古调歌。万里全生还旧业,太行佳气郁嵯峨。
měi lián zhāng jiǎn shēn duō   xiāng jiāng nài ěr xiá luò fān dēng wài mín   jiāng zhàng lèi qián    
guān wēi shuí shí cùn xīn chì   chóu piān lìng shuāng bìn lài yǒu sōng huáng tóng suì lóng   bīng xuě dài yáng    
mèng chí xiāng shū nán   jiǔ jǐn tǒng shì zài guò shí pín jīng shǔ fēng yún   xiá cháng jìn shān    
suǒ cán nián bìng   hùn níng wèi diào wàn quán shēng huán jiù tài   xíng jiā cuó é