李甘诗

唐代 杜牧
太和八九年,训注极虓虎。潜身九地底,转上青天去。 四海镜清澄,千官云片缕。公私各闲暇,追游日相伍。 岂知祸乱根,枝叶潜滋莽。九年夏四月,天诫若言语。 烈风驾地震,狞雷驱猛雨。夜于正殿阶,拔去千年树。 吾君不省觉,二凶日威武。操持北斗柄,开闭天门路。 森森明庭士,缩缩循墙鼠。平生负奇节,一旦如奴虏。 指名为锢党,状迹谁告诉。喜无李杜诛,敢惮髡钳苦。 时当秋夜月,日值曰庚午。喧喧皆传言,明晨相登注。 予时与和鼎,官班各持斧。和鼎顾予言,我死知处所。 当庭裂诏书,退立须鼎俎。君门晓日开,赭案横霞布。 俨雅千官容,勃郁吾累怒。适属命鄜将,昨之传者误。 明日诏书下,谪斥南荒去。夜登青泥坂,坠车伤左股。 病妻尚在床,稚子初离乳。幽兰思楚泽,恨水啼湘渚。 怳怳三闾魂,悠悠一千古。其冬二凶败,涣汗开汤罟。 贤者须丧亡,谗人尚堆堵。予于后四年,谏官事明主。 常欲雪幽冤,于时一裨补。拜章岂艰难,胆薄多忧惧。 如何干斗气,竟作炎荒土。题此涕滋笔,以代投湘赋。
tài jiǔ nián   xùn zhù xiāo qián shēn jiǔ   zhuǎn shàng qīng tiān
hǎi jìng qīng chéng   qiān guān yún piàn gōng xián xiá   zhuī yóu xiāng
zhī huò luàn gēn   zhī qián mǎng jiǔ nián xià yuè   tiān jiè ruò yán
liè fēng jià zhèn   níng léi měng zhèng diàn 殿 jiē   qiān nián shù
jūn xǐng jué   èr xiōng wēi cāo chi běi dǒu bǐng   kāi tiān mén
sēn sēn míng tíng shì   suō suō xún qiáng shǔ píng shēng jié   dàn
zhǐ míng wéi dǎng   zhuàng shuí gào zhū   gǎn dàn kūn qián
shí dāng qiū yuè   zhí yuē gēng xuān xuān jiē chuán yán   míng chén xiāng dēng zhù
shí dǐng   guān bān chí dǐng yán   zhī chù suǒ
dāng tíng liè zhào shū   tuì 退 dǐng jūn mén xiǎo kāi   zhě àn héng xiá
yǎn qiān guān róng   lèi shì zhǔ mìng jiāng   zuó zhī chuán zhě
míng zhào shū xià   zhé chì nán huāng dēng qīng bǎn   zhuì chē shāng zuǒ
bìng shàng zài chuáng   zhì chū yōu lán chǔ   hèn shuǐ xiāng zhǔ
huǎng huǎng sān hún   yōu yōu qiān dōng èr xiōng bài   huàn hàn kāi tāng
xián zhě sàng wáng   chán rén shàng duī hòu nián   jiàn guān shì míng zhǔ
cháng xuě yōu yuān   shí bài zhāng jiān nán   dǎn duō yōu
gān dòu   jìng zuò yán huāng   dài tóu xiāng