李甘詩

唐代 杜牧
太和八九年,訓注極虓虎。潛身九地底,轉上青天去。 四海鏡清澄,千官雲片縷。公私各閒暇,追游日相伍。 豈知禍亂根,枝葉潛滋莽。九年夏四月,天誡若言語。 烈風駕地震,獰雷驅猛雨。夜於正殿階,拔去千年樹。 吾君不省覺,二凶日威武。操持北斗柄,開閉天門路。 森森明庭士,縮縮循牆鼠。平生負奇節,一旦如奴虜。 指名為錮黨,狀跡誰告訴。喜無李杜誅,敢憚髡鉗苦。 時當秋夜月,日值曰庚午。喧喧皆傳言,明晨相登注。 予時與和鼎,官班各持斧。和鼎顧予言,我死知處所。 當庭裂詔書,退立須鼎俎。君門曉日開,赭案橫霞布。 儼雅千官容,勃鬱吾累怒。適屬命鄜將,昨之傳者誤。 明日詔書下,謫斥南荒去。夜登青泥坂,墜車傷左股。 病妻尚在床,稚子初離乳。幽蘭思楚澤,恨水啼湘渚。 怳怳三閭魂,悠悠一千古。其冬二凶敗,渙汗開湯罟。 賢者須喪亡,讒人尚堆堵。予於後四年,諫官事明主。 常欲雪幽冤,於時一裨補。拜章豈艱難,膽薄多憂懼。 如何干鬥氣,竟作炎荒土。題此涕滋筆,以代投湘賦。
tài jiǔ nián   xùn zhù xiāo qián shēn jiǔ   zhuǎn shàng qīng tiān
hǎi jìng qīng chéng   qiān guān yún piàn gōng xián xiá   zhuī yóu xiāng
zhī huò luàn gēn   zhī qián mǎng jiǔ nián xià yuè   tiān jiè ruò yán
liè fēng jià zhèn   níng léi měng zhèng diàn 殿 jiē   qiān nián shù
jūn xǐng jué   èr xiōng wēi cāo chi běi dǒu bǐng   kāi tiān mén
sēn sēn míng tíng shì   suō suō xún qiáng shǔ píng shēng jié   dàn
zhǐ míng wéi dǎng   zhuàng shuí gào zhū   gǎn dàn kūn qián
shí dāng qiū yuè   zhí yuē gēng xuān xuān jiē chuán yán   míng chén xiāng dēng zhù
shí dǐng   guān bān chí dǐng yán   zhī chù suǒ
dāng tíng liè zhào shū   tuì 退 dǐng jūn mén xiǎo kāi   zhě àn héng xiá
yǎn qiān guān róng   lèi shì zhǔ mìng jiāng   zuó zhī chuán zhě
míng zhào shū xià   zhé chì nán huāng dēng qīng bǎn   zhuì chē shāng zuǒ
bìng shàng zài chuáng   zhì chū yōu lán chǔ   hèn shuǐ xiāng zhǔ
huǎng huǎng sān hún   yōu yōu qiān dōng èr xiōng bài   huàn hàn kāi tāng
xián zhě sàng wáng   chán rén shàng duī hòu nián   jiàn guān shì míng zhǔ
cháng xuě yōu yuān   shí bài zhāng jiān nán   dǎn duō yōu
gān dòu   jìng zuò yán huāng   dài tóu xiāng