离感篇远示元灿元煇诸儿

明代 谢榛
移家邺城接建安,西来轗轲悬忧端。异乡感怀殊不寐,剑闪七星灯下弹。 鲁缟齐纨价易买,越罗蜀锦人争看。无计疗穷痴儿怨,糟糠老妻任艰难。 不见少陵几口走栈阁,赖有橡实时充餐。白帝春归同寂寞,锦江月出两团圞。 中原兵戈阻旧国,黄尘杀气相迷漫。我逢昭代幸无恙,晋俗留人惊岁残。 又不见要离何为火妻子,霸图直欲功名完。身后梁鸿并蒿里,不如五噫行歌石可刊。 久雪敝衣惜奴婢,漫将诗草发长叹。吕望八旬持钓竿,困龙且向积水蟠。 谁道颓年气傲岸,四海交游曾结欢。公门了无一字干,秋潭照心无波澜。 小儒孟浪竟何益,睥睨宁知世路宽。暗洒淤泥污巢由,箕山忽崩颍水乾。 神明在天笑魑魅,时复清风吹鹖冠。俯视人间尽浩渺,独登万仞之峰峦。 吹笙爱听子晋曲,仙骨能胜鹤背寒。
jiā chéng jiē jiàn ān   西 lái kǎn xuán yōu duān xiāng gǎn huái shū 怀 mèi jiàn   shǎn xīng dēng xià dàn    
gǎo wán jià mǎi   yuè luó shǔ jǐn rén zhēng kàn liáo qióng chī ér yuàn zāo   kāng lǎo rèn jiān nán    
jiàn shǎo líng kǒu zǒu zhàn   lài yǒu xiàng shí shí chōng cān bái chūn guī tóng jǐn   jiāng yuè chū liǎng tuán luán    
zhōng yuán bīng jiù guó   huáng chén shā xiāng màn féng zhāo dài xìng yàng jìn   liú rén jīng suì cán    
yòu jiàn yào wéi huǒ   zhí gōng míng wán shēn hòu liáng hóng bìng 鸿 hāo   xíng shí kān    
jiǔ xuě   màn jiāng shī cǎo cháng tàn wàng xún chí diào gān kùn 竿   lóng qiě xiàng shuǐ pán    
shuí dào tuí nián ào àn   hǎi jiāo yóu céng jié huān gōng mén liǎo gàn qiū   tán zhào xīn lán    
xiǎo mèng làng jìng   níng zhī shì kuān àn cháo yóu   shān bēng yǐng shuǐ qián    
shén míng zài tiān xiào chī mèi   shí qīng fēng chuī guān shì rén jiān jǐn hào miǎo   dēng wàn rèn zhī fēng luán    
chuī shēng ài tīng jìn   xiān néng shèng bèi hán