历峰兰若宿伟上人禅房

宋代 王称
烟林晚苍苍,白石开禅扉。閒中叩幽寂,恍似东林时。 大千息群动,水月破阴霏。出世逢真僧,允矣旃檀枝。 空香出深竹,梵贝诸天随。真源寂无取,化有潜一机。 嗟我食色身,未能释群疑。尝希妙高聚,洞豁杳莫窥。 因心了众幻,稽首成皈依。
yān lín wǎn cāng cāng   bái shí kāi chán fēi xián zhōng kòu yōu huǎng   shì dōng lín shí    
qiān qún dòng   shuǐ yuè yīn fēi chū shì féng zhēn sēng yǔn   zhān tán zhī    
kōng xiāng chū shēn zhú   fàn bèi zhū tiān suí zhēn yuán huà   yǒu qián    
jiē shí shēn   wèi néng shì qún cháng miào gāo dòng   huō yǎo kuī    
yīn xīn le zhòng huàn   shǒu chéng guī