立春后休沐

唐代 包佶
心与青春背,新年亦掩扉。渐穷无相学,惟避不材讥。 积病攻难愈,衔恩报转微。定知书课日,优诏许辞归。
xīn qīng chūn bèi   xīn nián yǎn fēi jiàn qióng xiāng xué   wéi cái
bìng gōng nàn   xián ēn bào zhuǎn wēi dìng zhī shū   yōu zhào guī