立春後休沐

唐代 包佶
心與青春背,新年亦掩扉。漸窮無相學,惟避不材譏。 積病攻難愈,銜恩報轉微。定知書課日,優詔許辭歸。
xīn qīng chūn bèi   xīn nián yǎn fēi jiàn qióng xiāng xué   wéi cái
bìng gōng nàn   xián ēn bào zhuǎn wēi dìng zhī shū   yōu zhào guī