立春後十二日命驾至郊外戏书触目

宋代 陆游
身兼老病常归卧,天半阴晴偶出游。 鹦鹉碧笼当户外,秋千画柱出墙头。 年华冉冉飞双翼,梦境悠悠寄一沤。 旅食都门那可久,少留应为赋春愁。
shēn jiān lǎo bìng cháng guī   tiān bàn yīn qíng ǒu chū yóu  
yīng lóng dàng wài   qiū qiān huà zhù chū qiáng tóu  
nián huá rǎn rǎn fēi shuāng   mèng jìng yōu yōu ōu  
shí dōu mén jiǔ   shǎo liú yīng wèi chūn chóu