立春大雪招亲友共春盘坐上作

宋代 范成大
积雪锢万瓦,云容如死灰。岂惟梅柳寒,小槽冰春醅。 东风乃多事,仍将六花来。儿女晓翻饼,呵手把一杯。 菘甲剪翠羽,韭黄㔃金钗。齿牙幸牢洁,对案心眼开。 华年惜节物,况此霜鬓摧。如何千日病,三见寅杓回。 旁人不堪忧,我心犹始孩。衰翁岂知道,痴绝忘形骸。 化儿任恶剧,欢伯有奇怀。馀寒会退听,一笑当安排。
xuě wàn   yún róng huī wéi méi liǔ hán xiǎo   cáo bīng chūn pēi    
dōng fēng nǎi duō shì   réng jiāng liù huā lái ér xiǎo fān bǐng   shǒu bēi    
sōng jiǎ jiǎn cuì   jiǔ huáng jué jīn chāi chǐ 齿 xìng láo jié duì   àn xīn yǎn kāi    
huá nián jié   kuàng shuāng bìn cuī qiān bìng sān   jiàn yín biāo huí    
páng rén kān yōu   xīn yóu shǐ hái shuāi wēng zhī dào chī   jué wàng xíng hái    
huà ér rèn è   huān yǒu huái 怀 hán huì tuì tīng 退   xiào dāng ān pái