立春大雪邀刘圭甫诸兄游天湖

宋代 朱熹
同云被四野,寒气惨悲凉。回风一以定,密雪来飘扬。 时当冬候穷,开岁五日彊。蓬巷无与适,陟此琼台冈。 宾友既追随,儿童亦携将。攀跻得冢顶,徙倚聊彷徨。 俯视千里空,仰看万鹤翔。远迷乱峰翠,近失平林苍。 偃薄莹神骨,咀咽清肝肠。朗咏招隐作,悲吟黄竹章。 古人不可见,来者谁能量。且复记兹日,他年亦难忘。
tóng yún bèi   hán cǎn bēi liáng huí fēng dìng   xuě lái piāo yáng
shí dāng dōng hòu qióng   kāi suì jiàng péng xiàng shì   zhì qióng tái gāng
bīn yǒu zhuī suí   ér tóng xié jiāng pān zhǒng dǐng   liáo páng huáng
shì qiān kōng   yǎng kàn wàn xiáng yuǎn luàn fēng cuì   jìn shī píng lín cāng
yǎn báo yíng shén   yàn qīng gān cháng lǎng yǒng zhāo yǐn zuò   bēi yín huáng zhú zhāng
rén jiàn   lái zhě shuí néng liàng qiě   nián nán wàng