李成季得阎子常古琴作

宋代 晁补之
昔人流水高山手,此意宁从弦上有。 阎侯卷舌卧闾里,意向是中留不朽。 似闻绿绮置床头,暑雨东城无麦秋。 赵传和氏斋五日,吴得湛卢当两州。 李侯得意夸题柱,成诗欲使邀诸路。 自有桓山石室弹,深屋时闻茧抽绪。 无琴尚可何独弦,要识精微非度数。 人生有累无非失,我欲心灰木为质。 懒从徽的自凝尘,老向诗书逾爱日。 自言结习久难除,犹理断编寻止息。 焦城卜筑近连轸,归约阎侯亦萧瑟。 旧闻君祖课木奴,试买瑕丘百株栗。
rén liú shuǐ gāo shān shǒu   níng cóng xián shàng yǒu
yán hóu juǎn shé   xiàng shì zhōng liú xiǔ
shì wén 绿 zhì chuáng tóu   shǔ dōng chéng mài qiū
zhào chuán shì zhāi   zhàn dāng liǎng zhōu
hóu kuā zhù   chéng shī shǐ 使 yāo zhū
yǒu huán shān shí shì dàn   shēn shí wén jiǎn chōu
qín shàng xián   yào shí jīng wēi fēi shù
rén shēng yǒu lèi fēi shī   xīn huī wèi zhì
lǎn cóng huī de níng chén   lǎo xiàng shī shū ài
yán jié jiǔ nán chú   yóu duàn biān xún zhǐ
jiāo chéng zhù jìn lián zhěn   guī yuē yán hóu xiāo
jiù wén jūn   shì mǎi xiá qiū bǎi zhū