李成德复用前韵见贻亦次奉和

宋代 谢薖
蔡家笔法擅今古,楷书尤誇荔支谱。后来谁笔最通神,要与渠伊为伴侣。 只今书学贵瘦硬,弟子员阙谁可补。君持此几要投人,字画不工那得取。 山人俗书如俗马,骨少肉多今不数。当君此赠恐不堪,大似无功飨盐虎。 新诗继作苦难和,只赏君房妙言语。嗟予老矣亦懒书,留与儿曹写时雨。
cài jiā shàn jīn   kǎi shū yóu kuā zhī hòu lái shuí zuì tōng shén yào   wèi bàn    
zhī jīn shū xué guì shòu yìng   yuán quē shuí jūn chí yào tóu rén   huà gōng de    
shān rén shū   shǎo ròu duō jīn shù dāng jūn zèng kǒng kān   shì gōng xiǎng yán    
xīn shī zuò nàn   zhǐ shǎng jūn fáng miào yán jiē lǎo lǎn shū liú   ér cáo xiě shí