李编修器之惠诗卷

宋代 韩元吉
尘埃仆仆日走趋,胸中倒悬一字无。 迫人簿领推不去,眼明忽见千骊珠。 矍然惊呼此诗欤,如醒乍解病获苏。 归来明灯喜无寐,手不忍释自卷舒。 语新格健意有余,风骨峭碣中含腴。 猛如横阵舞刀槊,清若雅宴调笙竽。 我穷已极君益迂,学此似费千金屠。 前有太白后长吉,君家诗名宜复初。 明明天子开石渠,叹我短后追长裾。 时平合第从臣颂,请君早上承明庐。
chén āi zǒu   xiōng zhōng dǎo xuán  
rén 簿 lǐng tuī   yǎn míng jiàn qiān zhū  
jué rán jīng shī   xǐng zhà jiě bìng huò  
guī lái míng dēng mèi   shǒu rěn shì juǎn shū  
xīn jiàn yǒu   fēng qiào jié zhōng hán  
měng héng zhèn dāo shuò   qīng ruò yàn diào shēng  
qióng jūn   xué shì fèi qiān jīn  
qián yǒu tài bái hòu zhǎng   jūn jiā shī míng chū  
míng míng tiān kāi shí   tàn duǎn hòu zhuī cháng  
shí píng cóng chén sòng   qǐng jūn zǎo shàng chéng míng