李白谪仙诗
我居青空里,君隐红埃中。声形不相吊,心事难形容。
欲乘明月光,访君开素怀。天杯饮清露,展翼登蓬莱。
佳人持玉尺,度君多少才。玉尺不可尽,君才无时休。
对面一笑语,共蹑金鳌头。绛宫楼阙百千仞,霞衣谁与云烟浮。
wǒ
我
jū
居
qīng
青
kōng
空
lǐ
里
,
jūn
君
yǐn
隐
hóng
红
āi
埃
zhōng
中
shēng
。
xíng
声
bù
形
xiāng
不
diào
相
xīn
吊
,
shì
心
nán
事
xíng
难
róng
形
容
。
yù
欲
chéng
乘
míng
明
yuè
月
guāng
光
,
fǎng
访
jūn
君
kāi
开
sù
素
huái
怀
tiān
。
bēi
天
yǐn
杯
qīng
饮
lù
清
zhǎn
露
,
yì
展
dēng
翼
péng
登
lái
蓬
莱
。
jiā
佳
rén
人
chí
持
yù
玉
chǐ
尺
,
dù
度
jūn
君
duō
多
shǎo
少
cái
才
yù
。
chǐ
玉
bù
尺
kě
不
jǐn
可
jūn
尽
,
cái
君
wú
才
shí
无
xiū
时
休
。
duì
对
miàn
面
yī
一
xiào
笑
yǔ
语
,
gòng
共
niè
蹑
jīn
金
áo
鳌
tóu
头
jiàng
。
gōng
绛
lóu
宫
quē
楼
bǎi
阙
qiān
百
rèn
千
xiá
仞
,
yī
霞
shuí
衣
yǔ
谁
yún
与
yān
云
fú
烟
浮
。